TIN TỨC MỚI

Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2019

Trưởng thành và an thủng thẳng, chẳng thể cùng tồn tại, bởi vậy xin vui lòng ra khỏi vùng dễ chịu, nhưng đừng để bạn dạng thân thoải mái quá

Lớn lên trong một nông trại nhỏ ở vùng vùng quê Úc, điều này có tức thị các lựa chọn tiêu khiển của chúng tôi cơ bản là các hoạt động ngoài trời. Trong đa dạng năm trời, chúng tôi thậm chí còn không có tiền để tu bổ TV (chỉ có ba kênh), vì vậy, tuổi thơ của tôi đều là tự mình sắm ra trò gì đó để vui chơi.

Khi sẵn sàng đón sinh nhật lần thứ 10, tôi đã nài nỉ ba tặng cho tôi một con ngựa. Hạn hán trong những năm qua đã ảnh hưởng đến kinh tế của mái ấm, cho nên, ba đã phải bán vài con lợn để kiếm đủ tiền để tìm một con ngựa 22 tuổi đang sắp bị gửi đến lò sát sinh cho tôi.

Giây lát trước tiên khi gặp mặt con ngựa, tôi nhớ là mình đã phải ngẩng nhìn lên bởi nó khá cao, và kích thước đó khiến tôi cảm thấy lo sợ.

Làm sao tôi có thể leo lên và cưỡi một con ngựa cao tương tự?

Ban đầu tôi đã rất sợ. Tuy nhiên, theo thời gian, tôi trở nên tự tín hơn và cuối cùng biến thành nữ vương của khóa học vượt trở ngại vật.

Học cưỡi con ngựa trước tiên, sau đó là con ngựa thứ nhì (tôi rút thăm trúng được), đã cho tôi một bài học cuộc sống quý giá:

Thật khó khăn để cùng một lúc vừa trưởng thành vừa thoải mái.

Ginny Rometty, CEO hiện nay của IBM, đãi đằng quan điểm tương tự khi bà hồi ức lại sự nghiệp của chính mình: "Trưởng thành và thoải mái rất không dễ dàng để cùng tồn tại".

Trưởng thành và an nhàn, không thể cùng tồn tại, vì vậy xin vui lòng ra khỏi vùng thoải mái, nhưng đừng để bản thân thoải mái quá - Ảnh 1.

Mặc dù bạn đang quản lý một công ti, đảm đương vai trò mới, học một tài năng mới, sản xuất sự đổi mới hay mạo hiểm xiêu dạt trong bất cứ ngành nghề nào trong cuộc sống, hãy vui miệng chấp nhận trạng thái không dễ chịu, đây là điều kiện tiên quyết khi muốn học hỏi, và cũng là để bạn có thể biến thành người bạn có thể biến thành.

Vào năm 18 tuổi, tôi quyết định rời khỏi nông trại nhỏ bé của bác mẹ, đến một thị trấn lớn ở nước ngoài để học đại học. Tôi là người đầu tiên trong mái ấm đưa ra quyết định tương tự. Đây chắc chắn là một chọn cho sự trưởng thành, chẳng hề là một chọn cho sự dễ chịu. Sau khi ra trường, tôi quyết định dành một năm đi ngao du vòng loanh quanh nhân loại một bản thân mình, quyết định này cũng là chọn trưởng thành hơn là chọn sự tiện lợi. Điều tương tự cũng đúng với quyết định thành lập công ty để khởi nghiệp 6 bốn tuần sau khi tôi đẻ đứa con thứ tư của bản thân mình.

Chúng ta đều thân thuộc với câu nói "số phận luôn thân mật tới những người dũng cảm". Nhưng, lòng can trương không bảo đảm thành công, cũng không khiến cho mọi sự quả cảm bước ra khỏi vùng dễ chịu đều hạ cánh tiện lợi.

Rủi ro luôn sinh tồn.

Đương nhiên, chúng ta lại thường chẳng chú ý rủi ro khi né tránh giả mạo hiểm.

Những yếu tố chúng ta khao khát nhất thường sống sót thứ mà ta sợ nhất. Nó yên cầu chúng ta phải chấp thuận sự yếu ớt của bản thân, đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình và sau đó lấy hết can trương để giả mạo hiểm phạm sai trái. Ngay cả khi nó trông có vẻ ngu ngốc, hoặc kết quả không thỏa đáng, hãy cứ thử đã.

Tất nhiên, vấn đề này hoàn toàn đi ngược lại với dòng tâm lý của chúng ta. Dòng tâm lý của chúng ta được kiến tạo để cung cấp cho sự an ninh và phiên bản sắc phố hội của chúng ta, chứ chẳng hề để hài lòng rủi ro.

Trưởng thành và an nhàn, không thể cùng tồn tại, vì vậy xin vui lòng ra khỏi vùng thoải mái, nhưng đừng để bản thân thoải mái quá - Ảnh 2.

Chúng ta có thể sống một cuộc sống thị trấn tân tiến, nhưng bộ não chúng ta lại không khác gì so với thời kì sống đồ đá. Tham gia thời điểm đó, việc thiếu cảnh giác cao độ trước những không may ẩn náu ở mọi ngõ ngóc có nghĩa là bạn có thể chết bất kỳ lúc nào.

chậm triển khai là nguyên nhân vì sao trong xã hội với đủ mọi loại nguy hại bây giờ, chúng ta luôn phải sống trong trạng thái xây dựng một bức tường để chặn đứng những mối ăn hiếp dọa tới từ mọi phía.

Nhưng, chúng ta cũng nhu yếu sự phân biệt đâu là nỗi sợ hữu ích và đâu là nỗi sợ vô ích đối với chúng ta.

Đúng là chúng ta hình thành vốn dĩ đã có máu thận trọng trọng trong người, nhưng chúng ta phải cẩn trọng y tương tự để không "tấn công mất" đi những giả mạo hiểm mà ta cần và nên có, những mạo hiểm giúp ta học hỏi, phát hành và xây dựng các mối quan hệ thực tại, mở mang kĩ năng cho bản thân và những người khác.

Đương nhiên là việc duy trì sự quen thuộc với hiện trạng hiện nay có thể "tạm thời" mang đến cho ta cảm giác an ninh, nhưng giả dụ chúng ta chỉ làm cho những việc mà mình cảm thấy thoải mái và dễ chịu, "cơ bắp" của cuộc sống sẽ dần co lại.

Bởi lẽ, hiện trạng dễ chịu và an từ tốn sẽ không kéo dài mãi mãi.

Khi công chúng liên tục lựa chọn các lựa chọn dễ chơi thay vì các chọn cần tới sự gan dạ, họ đang vô tình tước đi cơ hội học hỏi các kĩ năng, trau dồi tri thức, tài năng "bình phục" và cơ hội tạo dựng khóa tiềm năng bên trong họ.

Mỗi người trong chúng ta có hai loại cuộc sống: cuộc sống chúng ta đang có ngày bữa nay và cuộc sống chúng ta chưa có nhưng có thể có trong mai sau. Thứ ở giữa chẳng qua chỉ là hiệu ứng tích lũy của các chọn mà chúng ta thi hành mỗi ngày. Rộng rãi lựa chọn trong đó đều can dự tới việc lựa chọn trưởng thành hay chọn lựa an ung dung.

Trưởng thành và an nhàn, không thể cùng tồn tại, vì vậy xin vui lòng ra khỏi vùng thoải mái, nhưng đừng để bản thân thoải mái quá - Ảnh 3.

Hồi tưởng lại một chút cuộc sống của chính mình từ trước tới nay, bạn sẽ thấy rằng giai đoạn bạn trưởng thành nhanh nhất, đúng mực là quá trình bạn cảm thấy không thoải mái nhất, dù đó có phải là sự chọn lựa của riêng bạn hay không.

Cũng như vậy, 10 năm sau, bạn sẽ biến thành loại người nào, tạo ra cuộc sống ra sao, hầu hết đều sẽ tỷ trọng thuận với sự anh dũng mà bạn đã thực hiện trong thời điểm này.

Phát triển một cuộc sống có ý nghĩa, tạo dựng các mối quan hệ xã hội và đóng góp cho phố hội, vấn đề này đòi hỏi bạn phải chấp nhận sự không thoải mái hết lần này đến lần khác, mặc dù đó là việc lớn hay việc nhỏ dại.

Không bao giờ là quá muộn để biến thành người mà bạn ước muốn nhất.

Vì vậy, hãy hít thở sâu, "hít" tham gia niềm tin, "thở ra" nỗi lo lắng.

Sau đó chấp hành bước trước tiên, chọn trưởng thành, chứ không phải là sự thoải mái.

Rồi trong tương lai gần, chấp hành bước thứ 2, bước thứ 3…

So với việc đạt được tiêu chí sau cùng thì việc dám đeo đuổi mục tiêu, biến thành người mà bạn hy vọng còn quan trọng hơn phổ thông.

Theo Margie Warrell

Trí thức trẻ


Xem nhiều hơn: gia dat saigon

Đăng nhận xét