TIN TỨC MỚI

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2019

Câu chuyện về cậu tí hon người sói với 1 chiếc răng: Kín đáo về nghệ thuật bán hàng, trình diễn khách hàng nào cũng muốn nhân thức

Kể chuyện giúp bạn tự tín

Bạn có nhìn thấy trong rất nhiều các cuốn sách bán nhiều và nhanh nhất đều sử dụng đầy đủ ví dụ thực tại để miêu tả hiệ tượng của bản thân? Các Chẳng hạn, trường phù hợp cụ thể- câu chuyện chính là một phần cần thiết trong chiến lược thuyết phục. Để làm cho câu chuyện trở nên thuyết phục, bạn cần phải nhân thức bí quyết kể nó. Công chúng thường nghĩ một nhà diễn văn chuyên nghiệp là một người tự tin bởi họ có thể trình diễn trên sàn diễn và trước ống kính. Nhưng trên thực tế khá đa dạng người trong số họ là một người sống khá nội tâm và mặc cảm. Khi đến dự các buổi học của cả thân phụ mẹ, con trẻ trong nhà và hồ hết bậc phụ huynh khác ở đấy, họ chỉ muốn trốn vào một góc.

Chính tài năng kể chuyện đã giúp họ tự tín trên sân khấu. Và không chỉ vậy, kể chuyện cũng giúp đẩy mạnh sự thú vị và khả năng thuyết phục người khác. Nếu như bạn có thể kể một câu chuyện hàm chứa một thông điệp cụ thể nhằm hướng tới nội dung then chốt bạn muốn truyền chuyên chở, ý nghĩ đó qua câu chuyện của bạn sẽ trở thành thuyết phục hơn. Trở thành một người kể chuyện tốt có thể sẽ khiến cho sếp bạn thấy bạn có kĩ năng nổi bật ra sao, hay khiến cho nhân viên hiểu rõ hơn về bạn. Những câu chuyện có muôn mặt tác động không giống nhau trên khắp thế giới.

Dean Graziosi- tác giả của cuốn sách 10 Thói quen triệu phú đã xuất hiện trên truyền hình trong 15 năm liên tiếp. Và trong mọi chương trình ông đều kể chuyện với những thông điệp mập mạp trong đó. Các câu chuyện đã biến ông từ một cậu tí hon hay trinh nữ trong lớp, sẵn sàng nghỉ học khi nhân thức bản thân mình sắp phải thuyết trình trước cả lớp, biến thành người có thể diễn giả trước một hội trường 15.000 người. Vậy câu chuyện nào mang đến tầm ảnh hưởng gần giống với bạn?

Trước nhất hãy liệt kê một danh sách các câu chuyện hay nhất. Bạn có thể nghĩ về thời điểm bạn chiến thắng vượt lên một khó khăn, góp sức cho công việc hay sự tình thực trong các mối quan hệ. Bạn có thể sử dụng gợi ý sau “Tôi nhớ lại câu chuyện tuyệt vời khi tôi từng…?” (bạn điền tham gia chỗ trống). Nếu như bạn muốn người khác nhớ về câu chuyện này, hãy để cho họ cảm nhận được sự găng tay bồn chồn tham gia cuối câu chuyện để họ có thể học hỏi từ bạn. Trong khi khiến bài tập này, hãy nhớ rằng sự chân thành vẫn là số một.

Câu chuyện về cậu bé người sói với 1 chiếc răng: Bí mật về nghệ thuật bán hàng, thuyết trình ai cũng muốn biết - Ảnh 1.

Câu chuyện về Toof

Kĩ năng kể chuyện của Dean từng được thách thức khi gia đình ông đi nghỉ tại California. Các bạn ngồi quây quần lòng vòng hố lửa và Dean có thể nhận ra ánh mắt đau khổ trong khoảng cậu đại trượng phu mới năm tuổi. Brody có thiết kế còi cọc nhất trong lớp học và cho nên thằng gầy nhiều lần bị anh em trêu chọc. Brody bi tráng vì sắp phải đi học trở lại và chạm mặt anh em, thậm chí thằng nhỏ dại còn không chắc chính mình có muốn đi học hay không nữa.

Brody không nhắc gì đến những đứa trẻ đã doạ thằng ốm mà thay vào đó, nó viết những cái tên lên tường. Lúc đó Dean có nói với con trai bản thân mình, “Brody, bố cũng từng là một cậu nhỏ nhắn còi cọc. Bố nắm bắt cảm giác của con, nhưng điều đó làm bố mạnh bạo hơn, cứng rắn hơn và giúp bố gặt hái được toàn bộ thắng lợi. Vậy nên con sẽ ổn thôi.” Khi nói ra những lời đó, Dean muốn con nắm bắt mình, hiểu cho cảm xúc và những gì ông từng trải qua. Thế nhưng cách thức tiếp xúc yếu tố này không sản xuất một mối cấu kết và cũng chẳng giúp thằng nhỏ xíu cảm thấy được thấu nắm bắt.

Vậy nên Dean ngay ngay tức thì phải tìm ra cách khiến cho bài học của bản thân có tác động khỏe mạnh hơn và làm cho Brody hiểu nó cần mạnh mẽ dù có hay không có câu chuyện về mình và song song làm cho nó cảm thấy được thấu hiểu.

“Brody, con đã từng nghe đến Toof chưa? Không hề răng (tooth) đâu con mà là Toof, T-O-O-F.” Thằng tí hon giải đáp chưa và con gái Breana của tôi cũng lại gần và hỏi “Toof là khách hàng nào vậy bố?”. Dean kể: “Toof là một cậu nhỏ tuổi người sói chỉ có một chiếc răng. Nhưng đó chỉ là người ấy nhân loại cậu thôi, phần sói bên trong cậu trỗi dậy mỗi khi đến ngày trăng tròn, và mỗi khi như vậy cậu trở nên rất xấu xí. Khắp người cậu là bộ lông rậm dài, cậu rú lên đầy kì dị và nói chung là, cậu trông rất ảm đạm cười.”

Nhì con của Dean rất nao nức với câu chuyện, “Thật vậy hả bố? Vậy chuyện gì đã xảy ra với Toof?”. Và ông kể tiếp, “Toof vẫn đến trường và đại chúng vẫn nghĩ cậu là một sinh viên tầm thường cho đến khi ngày trăng tròn tới! Đột nhiên, Toof chạy ra khỏi phòng thủ sinh với lông rậm đầy đầu, một chiếc răng nhọn mọc dài ra trông rất đáng sợ. Vậy các con có biết chuyện gì đã xảy ra không?

Cũng giống như mọi nơi khác, mọi ngôi trường và trong suốt thế cục chính mình, cậu bị một kẻ ăn hiếp trêu chọc. Tên đó cười nhạo vẻ hiệ tượng của cậu và gọi cậu bằng những cái tên xấu xí. Việc đó khiến cậu bi lụy, khóc và cảm thấy lẻ loi.”

Nhì con của Dean nhìn ông với ánh mắt tò mò, “Rồi sao hả bố? Chuyện gì xảy ra với Toof đáng thương? Cậu ấy bao lăm tuổi? Cậu ấy có thật không?”. Và Dean tiếp tục câu chuyện, “Một ngày nọ, Toof đang trên phố tới trường thì trông thấy tên vẫn luôn đe cậu. Thằng nhỏ tuổi đó đang bị bố đẩy ngã. Cậu nhận ra bố cậu ta cũng rất khắc nghiệt, đẩy cậu xuống xe ô tô và Toof nắm bắt ra.

Toof nói, “Tôi không thân mật cậu đối xử với tôi thế nào. Giờ tôi biết lí do vì sao rồi.” Cậu chạy đến chỗ tên nạt và nói với cậu ta, ‘Nghe này, cậu có thể tỏ ra xấu tính với tôi, nhưng tôi đã nắm bắt vì sao cậu lại như vậy. Và tôi cũng rất tiếc vì bố cậu đã đối xử với cậu theo phương pháp đó.’

“Toof ấp ôm lấy cậu ta nhưng tên doạ lại đẩy cậu ra. Nhưng rồi, tới tầm giờ ăn trưa, tên ăn hiếp lại ngồi với Toof. Hai người cùng rỉ tai với nhau và biến thành anh em. Câu chuyện ngày hôm đó không đích thực về tên bắt nạt. Yếu tố Toof trông thấy là cậu sẽ không cho phép bất kì người nào quyền làm cậu bi thảm.

Cậu làm cho dụng tâm trạng và cảm xúc của bản thân. Cậu quyết định bản thân sẽ vui vẻ mặc cho những gì người khác nói và khiến. Cậu trông thấy kiểu dáng của chính mình thế nào, tóc của cậu ra sao, hay cậu có là người sói hay không không quan trọng. Vấn đề cần thiết là cậu cảm nhận con người bên trong mình ra sao và những lời nói bên ngoài chẳng thể tác động tới cậu.”

“Toof trở nên mạnh mẽ hơn và hồ hết mọi người trong trường khởi đầu mến mộ cậu ấy. Cậu ngày càng tự tin hơn và trở thành hội trưởng hội sinh viên. Sau đó, Toof tham gia một trường đại học tốt, kết duyên và sống hạnh phúc vì cậu biết giá trị của bản thân không nằm ở ý nghĩ của những người khác mà nằm ở chính bên trong nhân loại cậu.”

Sau khi kết thúc câu chuyện, nhì con của Dean phấn khích đến tột bực. Nhị đứa yêu thích Toof cực kì. Chúng cứ nhao nhao, “Toof tuyệt quá bố ơi, con muốn chạm mặt cậu ấy. Kể cho anh em con những câu chuyện khác đi!”.  Câu chuyện về Toof chứa đựng gần như thông điệp hoàn hảo. Nếu Dean chỉ thuần tuý nói ra những thông điệp này mà không lồng nó tham gia câu chuyện, chúng sẽ không bao giờ hiện ra. Không cần phải nói, nam nhi Dean đã quên số đông những chuyện không hay ở trường cũng như chiều cao hạn giễu cợt của nó. Những đứa trẻ xấu tính cũng không còn là mối bận lòng của nó nữa.

Theo Thảo Nguyên

Trí thức trẻ


Tham khảo thêm: bat dong san

Đăng nhận xét