TIN TỨC MỚI

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2019

Trong khoảng cuộc ly hôn của bà Diệp Thảo và ông Nguyên Vũ: Vui vẻ thường khởi đầu trong gian khó, nhưng lại vỡ vạc khi ta sắp chạm tới cái viên mãn của cuộc thế

Những ngày qua, cuộc kiện cáo của hai bà xã chồng Lê Hoàng Diệp Thảo và Đặng Lê Nguyên Vũ của nhãn hiệu cà phê Trung Nguyên biến thành trọng tâm khi tình hình càng ngày càng trở nên bít tất tay. 

Phổ biến người cảm thấy hào hứng, gắng gỏi bàn cãi, chia phe và ủng hộ người chính mình cho là đúng. Người cảm thấy chán ngán vì cứ như đang xem một bộ phim truyền hình Hong Kong dài tập đầy tính drama và sặc mùi tiền. Riêng phiên bản thân tôi, lại cảm thấy bi tráng cho họ.

Là một người chưa trải qua hôn nhân, nhưng lại sống trong một gia đình khuyết thiếu vì bác mẹ ly hôn trong khoảng bé; đối với tôi, tình cảm gia đình thật sự là thứ không dễ dàng nắm bắt, huống hồ là giữ giàng. Người ta từng ái mộ cuộc hôn nhân kéo dài 20 năm của ông Nguyên Vũ và bà Diệp Thảo, với 4 đứa con và một thương hiệu quốc sản đáng hâm mộ. Nhưng rồi thì sao, chẳng ai ngờ đến một ngày cả hai lại đứng trước tòa, chỉ thẳng mặt nhau để nói những câu đầy hằn học xoay quanh hai chữ "gia tài".

Phương pháp đây khoảng một năm, bài phỏng vấn của bà Lê Hoàng Diệp Thảo từng khiến dư luận rung động vì lần trước tiên, mọi người có cảm giác được bước vào bên trong lâu đài tâm tình của bà chủ cà phê Trung Nguyên, sau tin đồn rạn vỡ của thê thiếp chồng trong khoảng rất lâu trước đó. Phải nhấn mạnh là "rung động", vì khác hẳn sự "rúng động" của bây chừ, bà Thảo cách đây một năm nói về chồng bản thân bằng tình yêu và sự bao dong của một người vợ. 

Bà Thảo hầu hết nhận được sự ủng hộ tuyệt đối của mọi người khi phải gánh gồng gia đình, tự trở thành trụ cột của gia đình với bốn đứa con trong khi chồng chính mình bỗng nhiên trở thành một nhân loại khác sau 49 ngày tuyệt thực. Đa dạng người lúc đó chỉ trích ông Vũ bạc bẽo, thay lòng, thậm chí là kì quặc vì bỏ bê vợ con dù bản thân cực kì khỏe khoắn.

Từ cuộc ly hôn của bà Diệp Thảo và ông Nguyên Vũ: Hạnh phúc thường bắt đầu trong gian khó, nhưng lại tan vỡ khi ta sắp chạm đến cái viên mãn của cuộc đời - Ảnh 1.

Thế nhưng trong suốt phiên tòa hôn nhân và phân phối của cải mái nhà họ những ngày qua, dư luận đã rẽ thêm phổ biến hướng, trong đó có không ít người đứng về phe ông Vũ. Đã có quá đa dạng thông tin về những phiên tòa, những lời đôi co, những câu nói đầy chua chát được nhồi vào đầu dư luận. Người nào sai, bạn nào đúng thì mỗi người đều có một bí quyết nhìn. Còn tôi, vấn đề khiến cho tôi buồn không chỉ vì chính tay họ đã khiến vỡ một tổ ẩm. Tôi bi thảm vì đúng ra họ phải êm ấm hơn cả những gì quần chúng từng nghĩ.

"Diệp Thảo" và "Nguyên Vũ" đều là những cái tên không đại trà, chẳng những thế nó còn mang một duyên nợ. Một người là cỏ xanh, một người là mưa đầu mùa. Mưa tới mang theo sự sống, khiến cho cỏ sinh sôi và biến thành một cánh đồng xanh ngát. Có thể nói Trung Nguyên chính là hiện thân của "thảo nguyên xanh" mà nhị người họ đã kết tinh với nhau.

Tôi vẫn nhớ cái cảm giác bồi hồi pha một tẹo hâm mộ khi đọc những dòng bà Thảo kể về mối tình thuở hồng hoang với ông Vũ. Mối nhân duyên trong khoảng cuộc máy tính bảng đến tổng đài 108 ở Gia Lai đã tạo nên sự gắn kết khác lạ của "cỏ" và "mưa", một bí quyết đầy ngẫu hứng.

Khi xem bộ phim Dear Ex trên Netflix đầu năm nay, lúc Tống Chính Viễn chạm chán Lưu Tam Liên tại nơi làm việc của bà ấy lúc đã hết giờ làm việc và bắt đầu một cuộc nhân duyên đầy thăng trầm, tôi thực thụ đã nhớ đến câu chuyện của bà Thảo và ông Vũ.

Rốt cuộc, họ cũng giống như Chính Viễn và Tam Liên, phải đi đến chỗ không vẹn tròn. Dù ông Vũ khác với Tống Chính Viễn, không khách hàng nào nói tới việc ông có một gia đình khác bên ngoài hay một người yêu nào đó ngoài bà Thảo, nhưng ông để mất phi tần bản thân mình cũng bằng chính những thứ mà bản thân mình đã từng lôi cuốn bà.

Tôi không bình chọn việc ông Vũ đi thiền và thay đổi cuộc sống sau đó như thế nào, vì chẳng phải người trong cuộc. Nhưng tôi mơ hồ nắm bắt được cái cảm giác mê say nhân tố gì đó của ông ấy tới mức làm cho người hậu phi của bản thân cảm thấy lạc điệu, đó là một phần trong sự lãng mạn của người đàn ông.

Người ta vẫn hay nghĩ "lãng mạn" gói hẹp trong một cuộc tình, qua những sự nhiệt tình và những cử chỉ lịch thiệp. Nhưng ngẫm lại, một mái ấm ấm cúng hay một mối tình nồng cháy vẫn là những điều dễ nhận trong cuộc sống thực tiễn. Những thứ gọi là lãng mạn đối với thiếu phụ cực kì giản đơn như vậy, một gia đình và một người nam nhi làm chỗ dựa.

Từ cuộc ly hôn của bà Diệp Thảo và ông Nguyên Vũ: Hạnh phúc thường bắt đầu trong gian khó, nhưng lại tan vỡ khi ta sắp chạm đến cái viên mãn của cuộc đời - Ảnh 2.

Dường như sự lãng mạn đối với con trai hoàn toàn khác. Đó là khát vọng đổi đời, là mục tiêu tỷ phú, là khao khát chinh phục một yếu tố gì đó, là thứ mà bà Thảo khẳng định ví như xem là tài sản thì ông Vũ sẽ giàu hơn bất cứ khách hàng nào.

Chính sự lãng mạn đó đã khiến cho cô tiểu thư giàu sang Lê Hoàng Diệp Thử gửi đơn mất việc ở bưu điện để làm cho cung phi người lái buôn khởi nghiệp Đặng Lê Nguyên Vũ, nỗ lực trở thành hậu phương để anh ta im tâm đánh Đông dẹp Bắc, chinh phục đỉnh cao nhất thế cục.

Trong bài hát Xin Lỗi của Hồ Tiến Đạt có viết: "Có tình yêu vượt lên mùa đông, gục chết sau đêm mùa xuân", một câu hát đau lòng và khó lý giải nhưng lại thực tiễn tới khó tính. Khi Trung Nguyên biến thành nhãn hiệu cà phê bậc nhất Việt Nam, hai bà xã chồng biến thành tỷ phú, 4 người con lại thành tài thì cũng là lúc những gì tưởng mức độ hạnh phúc nhất lại lung lay. 

Nếu như bạn hiểu những gì tôi nói, thì bạn sẽ nắm bắt được tại sao bánh răng của mái nhà họ lại trơ trọi nhịp ngay lúc guồng máy đang chạy tốt nhất. Bởi vì tới sau cùng, ông Vũ  vẫn là một người lãng mạn mang tuyệt vời chinh phục. Còn bà Thảo thì không, bà đã không giữ được sự mơ mộng của thuở thuở đầu khi biến thành một người thê thiếp có toàn bộ, nhưng rồi lại bị tước mất chỗ dựa ý thức.

Tôi không phân định bạn nào đúng người nào sai, cũng không đứng về phe ai, tôi chỉ nuối tiếc vì cả hai đã không đi đến cùng cái viên mãn mà cuộc đời đã từng dành cho họ. Nó tựa như một câu chuyện lãng mạn và bi ai man mác.

Mùa mưa chỉ kéo dài một vài 04 tuần trong năm, mưa đầu mùa lại càng đi nhanh như gió, tới rồi đi như một cuộc hành trình bất tận. Hình như cỏ chỉ đứng yên một chỗ và lớn lên từng ngày, nở hoa rồi chi chít như một đại ngàn, bằng sự tưới mát của mưa và cả ý chí của riêng nó. 

Nhưng rồi đến một mùa nào đó bất ngờ nắng hạn, cỏ vẫn không cho nên mà héo khô. Để đến khi mưa quay đi về, cỏ đã thành cánh rừng tự lúc nào và không cần mưa nữa. Và thế là mưa cũng hóa thành bão giông, trút lên thảo nguyên những cơn phồn thịnh nộ chết giả trời. Câu chuyện của bà Thảo và ông Vũ cuối cùng lại ai oán như thế.

Tôi đột nhiên liên tưởng đến bộ truyện tranh Kaze Hikaru của tác giả Watanabe Taeko. Kamiya từng nói với đội trưởng Okia, người mà cô hằng mến mộ và tin cẩn, rằng anh ta giống như một con gió tự do. Kamiya thấy mình như cọng cỏ, chỉ có thể ngấc đầu nhìn gió tới mức trống rỗng. Okita ôn tồn đáp lại, rằng "cỏ thật kiên cường khi đứng trên mặt đất, nở ra những nụ hoa nhỏ tuổi […], nhân thức đâu gió cũng muốn mang cỏ theo cùng. 

Thế nên, cỏ hãy cứ lung lay, để gió nhân thức mình vẫn còn ở đó". Đoạn thoại này đã trở thành kinh điển với fan của bộ truyện, với những người nắm bắt ra tình yêu đẹp như thế nào khi ta biết nữ tính và trân trọng những vấn đề tốt hấp dẫn nhất ở đối phương, có tương tự, ta sẽ bỏ dở được toàn bộ.

Đa dạng người chặc lưỡi tiếc nuối cho thảo nguyên của đôi cung phi chồng thương buôn từng được ngưỡng vọng nay đã trở thành bãi trận mạc đầy mùi thuốc súng và những chỉ tiêu bá quyền. Phổ thông người cảm thấy sợ bà Diệp Thảo khi một người hoàng hậu tuyệt vời nhất cũng có ngày biến thành cường bạo quỷ, đấu với chồng bản thân vì gia tư.

Từ cuộc ly hôn của bà Diệp Thảo và ông Nguyên Vũ: Hạnh phúc thường bắt đầu trong gian khó, nhưng lại tan vỡ khi ta sắp chạm đến cái viên mãn của cuộc đời - Ảnh 3.

Cũng có người cảm thấy giận ông Nguyên Vũ vì đã quá nâng niu phiên bản ngã của chính mình mà bỏ bễ những trị giá tinh thần đằng sau các cuộc chinh phục của con trai. Nhưng chung cuộc, thứ họ tiến công mất không gì khác ngoài sự dường nhịn và tin cậy của ngày xưa. Khi nhân loại ta đã có trong tay vật chất, ta sẽ nghĩ chính mình có toàn bộ. Nhưng hóa ra thứ ta tiến công mất từ lúc nào lại là sự nhẹ nhàng bản thân đã từng vì nhau khi còn hàn vi.

Theo Phúc Du

Helino


Tham khảo thêm: mua nha

Đăng nhận xét