TIN TỨC MỚI

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2019

Những niềm vui ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Đi về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người

"Xuân xuân ơi xuân tới rồi, có nỗi vui nào vui hơn ngày xuân đến..." - tiếng nhạc chờ phát ra từ chiếc máy tính bảng, đầu dây bên kia là tiếng của người thiếu phụ đã lớn tuổi:

- Năm nay có về đón Tết không con?

Giọng thoáng bi ai, người đàn ông nói:

- Dạ, con tăng ca không về kịp. Con có gửi ít tiền nhờ anh Hưng cầm về hộ, cha mẹ lấy mà sắm sửa Tết nhất nhé!

Người mẹ thở dài: "Đừng khiến việc quá sức con nhé! Xa nhà nhớ phải tự để mắt cho bản thân".

"Năm trước con hứa hẹn đầu xuân sẽ về

Nay én bay đầy trước ngõ mà tin con vẫn xa ngàn xa"

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 1.

Những giấc mơ mùa xuân cứ thế dở dang với những người con xa xứ.

3 năm, kể trong khoảng ngày rời Nghệ An vào Đồng Nai làm cho việc, Đạt (29 tuổi) chẳng còn được cảm kiếm được cái se lạnh của những ngày cận Tết, cái rét mướt của lò bánh chưng hay thú vui của tụi con nhỏ trong làng. Công tác tíu tít trong khoảng sáng tới chiều, rộng rãi hôm cố gắng làm cho tăng ca để kiếm thêm chút thu nhập gửi về quê khiến anh chàng cũng quên rằng xuân đang tới.

"Ngày còn gầy mỗi lần Tết đến là vui lắm. Được mẹ dẫn đi chợ tìm đồ mới, được nghỉ học để đi chơi trong khoảng nhà này sang nhà khác, được ông bà mừng tuổi. Hồi đấy hồn nhiên, giờ đi làm cho rồi mới thấy Tết tới là bao lăm áp lực" - Đạt tâm tư.

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 2.

Anh Đạt cho nhân thức mỗi lần về Tết là phải thấp thỏm toàn bộ thứ.

Về quê đón Tết - cái cụm từ nghe thân thương vậy đó, nhưng là bao nhiêu lúng túng ngổn ngang. Nếu như về quê thì phải sắp xếp đi tìm vé tàu xe sớm kẻo hết vé, lo mua sắm ít tiến thưởng cáp, bánh trái về biếu ông bà, một ít tiền lì xì, rồi cả quần áo mới, bao đa dạng thứ phải chi tiền. Đạt bảo: "Lương công nhân cũng chỉ đủ để thanh toán cuộc sống, nhiều khi dư ra chút ít. Tết nhất cái gì cũng đắt đỏ, thế nên phải lần khần".

"Ai mà chẳng muốn ngày xuân được về bên cha mẹ, nhất là khi mình phải tha phương khiến cho ăn nơi xứ người. Nhưng nếu phải chọn thì mình phải lựa chọn cái nào tốt nhất cho mái ấm. Thay vì về quê ăn Tết, thì chính mình dành dụm số tiền đó gửi về cho ông bà có cái Tết đủ đầy hơn" - chị Châu (38 tuổi, Nghệ An) chọn lựa cách thức hy sinh thú vui bé dại của phiên bản thân để phụ giúp bố mẹ.

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 3.

Người nào mà chẳng muốn ngày xuân được về bên cha mẹ, nhất là khi bản thân mình phải tha hương làm ăn nơi xứ người.

Cũng như bao lứa bạn teen xuất hiện ở làng quê có điều kiện kinh tế eo hẹp miền Trung, chị Châu sớm phải ra đồng ruộng để phụ cha mẹ. Thế nhưng thời tiết khắc nghiệp, quành năm mưa bầy đàn, những cơn bão liên tục ập tới cuốn hết tòa tháp mùa màng, khiến cái có điều kiện kinh tế eo hẹp cứ thế luẩn quẩn nói quanh nói quẩn không lối thoát. Để rồi những người trẻ như chị bùi ngùi rời xa luỹ tre làng, tìm tuyến phố vào thành phố mưu sinh với ước muốn có thể giúp mái ấm vơi đi nặng nhọc.

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 4.

Họ chọn lựa đoạn đường rời xa quê hương để mưu sinh.

19 năm không được nếm vị Tết quê hương

"Năm trước tiên tham gia Nam làm cho việc, chị làm cho việc quần quật từ sáng đến tối để có tiền gửi về quê cho ông bà. Vậy mà cuối năm cũng không đủ tiền để về quê. Thế là chị đành ở lại. 29 tết là công ti nghỉ, quần chúng trong dãy trọ cũng về quê hết, nhìn lại còn mỗi bản thân mình ở lại thấy tủi thân lắm, tối đó gọi về nhà rồi nằm khóc" - giọng chị Hoàn nghẹn lại, đôi mắt đỏ cay.

Cuộc sống là vậy, thỉnh thoảng chẳng cho bạn nào cái quyền được lựa chọn. Thời gian trôi với tốc độ cao, mới đó mà chị Hoàn đã 19 năm không đón Tết cùng mái nhà. 19 năm một bản thân mình bôn ba nơi đất khách, không lập mái nhà, không người thân bên cạnh. "Riết rồi bản thân mình cũng quen, miễn sao làm cho được ít tiền để gửi về cho ba má" - chị cười quên đi những tủi bi thương.

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 5.

Chị Hoàn 19 năm chưa về đón Tết cùng mái nhà.

Tết nơi xứ người có bao giờ rét mướt, không riêng gì những người lao động xa quê như chị Châu, chị Hoàn, hay Đạt mà còn có hàng triệu người con vẫn thổn thức mỗi khi xuân về. Dẫu vậy, cứ sau mỗi lần trải qua cảm giác đón Tết xa nhà, loài người ta lại thêm trưởng thành để thấu nắm bắt tình cảm mái nhà thiêng thiêng biết nhường nhịn nào.

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 6.

Chuyến tàu mùa xuân đong đầy những mến yêu và nỗi nhớ

"Năm nay chị về quê em ạ. Bên công đoàn người ta hỗ trợ vé tàu về quê. Cả tuần này chị mừng mà không ngủ được luôn. Như đêm tối qua cứ trằn trọc vì 19 năm rồi mới lại về đón tết cùng ba má" - Chị Hoàn cười tươi khoe tấm vé tàu trên tay.

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 7.

Đại trượng phu chị Châu cười tươi khi lần trước tiên được về quê ngoại.

Năm nay Tổng Liên đoàn Công tích vietnam doanh nghiệp chương trình "Tết nghĩa tình – Xuân gắn kết 2019" hỗ trợ 1.200 tấm vé cho người lao động có hoàn cảnh gian nan đang làm cho việc tại các khu công nghệ Bình Dương, Đồng Nai về quê đón Tết. Chương trình đặc biệt ưu tiên cho những công nhân đã rộng rãi năm chưa được về quê. 

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 8.

Chương trình hỗ trợ 1200 vé tàu free cho anh chị người lao động.

Chị Hoàn may mắn nằm trong danh sách được hỗ trợ nên rất hạnh phúc. Chiều 24 Tết chị đã tíu tít chuẩn bị đồ đạc để lên ga sẵn sàng khiến cho giấy má về quê. Chị tâm can: "Chỉ tậu một ít trái cây về khiến vàng thôi, nhưng bố mẹ ở nhà vui lắm em ạ!". Tôi cũng tin vậy, bởi với bậc sinh thành có món tiến thưởng nào hoàn toản hơn niềm vui được sum vầy bên con cháu.

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 9.

Đem theo một ít mùa xuân của miền Nam về quê.

Công chúng tay xách nách mang, người đem ít bánh, người cầm nhành mai, người nào nấy cũng tinh quái đợi đến lúc được lên tàu. Những bi đát tủi, nhớ nhung được gón ghém chú ý cất sang một bên nhường nhịn chỗ cho niềm mong chờ ngày được sum vầy.

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 10.

Dân chúng hoan hỉ trước giờ tàu chạy.

Sau những năm tháng bôn ba nơi xứ người, sau cùng những anh chị công nhân cũng có dịp đi về nhà đón một cái Tết rét mướt bên người thân. Cuối hành lang, anh chàng nọ nhấc máy tính bảng lên gọi về nhà:

- Alo mẹ ạ! Nhị phi tần chồng con với cháu ra bến tàu rồi, giờ đang làm cho giấy má để lên tàu đây.

Giọng hân hoan, người mẹ nói:

- Ừ thế hả, này đi cẩn thận nhé, bố mẹ chờ!

Những nụ cười ở ga Sài Gòn ngày giáp Tết: Trở về sau hơn 19 năm bôn ba nơi xứ người - Ảnh 11.

Tiếng tàu đêm hú vang, xé tan màn đêm trong sân ga, chuyến tàu mùa xuân chất đầy thương cảm chuyển bánh đưa hơn 1000 loài người trở về đất mẹ. Ừ Tết đi đâu cũng không bằng về nhà!

Theo Toàn Nguyễn - Ảnh: Nguyễn Đạt

Trí thức trẻ


Có thể bạn quan tâm: gia dat saigon

Đăng nhận xét