TIN TỨC MỚI

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018

'Đã bao lâu bạn chưa về nhà thăm cha mẹ?': Dù có chiến thắng đến mấy thì mái nhà vẫn là ưu tiên số 1 của mỗi người

Câu chuyện thứ nhất:

Một người mẹ hỏi đứa con trai 5 tuổi của mình: "Nếu nhị mẹ con ta đang khát nước và chỉ có 2 quả táo này, con sẽ làm cho gì?". Cậu ốm con nghĩ suy một lát rồi ngây thơ giải đáp: "Con sẽ cắn mỗi quả táo một miếng mẹ ạ!".

Bà mẹ không la mắng con nhưng thở dài một tiếng thuyệt vọng. Cô nhẹ nhàng hỏi con: "Con có thể nói cho mẹ biết vì sao con khiến cho nhân tố đó?". Và cô đã bật khóc khi cậu bé lẩn thẩn đáp: "Con muốn thử và bỏ ra quả ngọt nhất cho mẹ".

Câu chuyện thứ hai:

Một người con trai dừng lại ở cửa tiệm bán hoa để đặt hoa tặng mẹ của bản thân. Mẹ của ông ở xa cách đây hơn 200 dặm và ông sẽ nhờ cửa hàng giao hoa đến tận tay cho bà. Khi ông bước ra khỏi xe, ông bỗng nhiên chú ý đến một cô gái trẻ đang khóc khóc lóc bên lề đường. Ông hỏi cô gái có sao không, cô tư vấn, "Cháu muốn tậu huê hồng tặng mẹ. Nhưng cháu chỉ có 75 cent nhưng hoả hồng thì tới 2 đô la Mỹ."

Người nam nhi mỉm cười và nói, "Đi với chú. Chú sẽ mua cho cháu một bông hồng." Ông tậu cho cô nhỏ dại huê hồng như đã hẹn và đặt hoa giao tới tận nhà mẹ mình. Khi họ rời khỏi, ông ngỏ ý chở cô nhỏ tuổi về nhà. Cô bé xíu đồng ý để ông chở đến chỗ mẹ của chính mình. Cô chỉ cho ông tới một nơi đìu hiu, phải đến khi dừng xe lại người nam nhi mới trông thấy đó là một nghĩa trang. Và cô gái đã đặt bông hoa ấy lên một ngôi chiêu tập sạch sẽ.

Người đại trượng phu đi về cửa hàng hoa, hủy gói giao hoa và ông ta đã tậu hẳn một bó hoa to, lái xe tới thẳng nhà của mẹ chính mình, ngôi nhà cách thức nơi đấy hơn hai trăm dặm trục đường đi nhưng cuộc chạm chán cô gái đã cho ông hiểu rằng, nếu bữa nay ông không tới, có khi mai sau ông sẽ chẳng còn cơ hội để đến nữa.

Đã bao lâu bạn chưa về nhà thăm bố mẹ?: Dù có thành công đến mấy thì gia đình vẫn là ưu tiên số 1 của mỗi người - Ảnh 1.

Câu chuyện thứ ba:

Một người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe hơi mới mua của mình thì cô con gái 4 tuổi của ông lại sử dụng đá để viết lên chiếc xe ấy. Cáu sườn, ông ta cầm lấy bàn tay của đứa trẻ và tấn công toàn bộ, và ông không nhìn thấy mình đang đánh bằng một cái mỏ lết. Lúc đến bệnh viện, cô ốm phải cưa bỏ đa số những ngón tay của chính mình vì vết thương quá nghiêm trọng.

Khi đứa trẻ nhận ra phụ thân, cô nhỏ bé vô vọng hỏi "Thân phụ ơi, tới khi nào thì ngón tay con sẽ mọc lại?". Người phụ vương buồn bã trong yên ổn câm. Ông quay về chiếc xe hơi và giận dữ đá vào nó. Phải đến lúc thấm mệt ông mới nhìn vào chỗ có những vết rạch mà con gái ông đã viết nên, cô bé bỏng đã viết.

"Con yêu cha."

Câu chuyện thứ tư:

Khi cậu nam nhi lên giường đi ngủ là 11 giờ tối, bên ngoài cửa sổ tuyết đã rơi. Cậu rúc vào trong chăn, cầm đồng hồ báo thức, trông thấy đồng hồ đã bị đứng rồi, cậu lại quên không mua pin. Trời lạnh thế này, cậu không muốn dậy. Cậu gọi điện thoại tuyến phố dài cho mẹ: "Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, tương lai con phải dậy sớm tới công ty đi họp, 6 giờ sáng mẹ gọi laptop đánh thức con nhé."

Giọng của mẹ cậu ở đầu dây bên kia có hơi khàn khàn, có thể là bà đang ngủ dở giấc thì bị cậu tiến công thức lúc nửa đêm, mẹ cậu nói: "Được rồi, con ạ."

Khi đồng hồ reo lên, cậu đang mơ một giấc mơ đẹp, bên ngoài trời vẫn còn mờ tối. Đầu dây bên kia mẹ cậu nói: "Con này, con mau dậy đi, hôm nay phải đi họp đấy". Tôi nhấc tay lên xem giờ, mới có 5 giờ 40. Cậu khó tính kêu lên: "Ko phải con nói là 6 giờ sao ạ? Con còn muốn ngủ thêm một lúc nữa, bị mẹ làm tỉnh giấc rồi!". Bỗng nhiên mẹ cậu không nói gì nữa, cậu gác máy.

Cậu thức dậy tấn công răng rửa mặt rồi ra ngoài. Trời lạnh thật, khắp nơi trên trời dưới đất đâu đâu cũng đầy tuyết. Đứng ở trạm xe buýt, cậu không chấm dứt dậm dậm chân cho ấm. Hình như cậu có hai cụ già tóc đã bạc trắng. Cậu nghe thấy ông cụ nói với bà cụ: "Bà xem cả đêm bà chẳng ngủ được, sáng sớm đã mở đầu giục tôi rồi, bây giờ lại phải đợi lâu như thế này".

Đúng vậy, chuyến xe trước tiên phải 5 phút nữa mới tới. Sau cùng xe cũng đến, cậu lên xe. Người lái xe là một lái xe trẻ tuổi, anh ấy đợi cậu lên xe rồi lỏng lẻo lái đi. Cậu nói: "Này, tài xế, ở dưới còn có nhị cụ già nữa đấy. Trời lạnh như vậy, người ta đợi xe lâu lắm rồi, sau anh không đợi họ lên xe rồi hẵng lái đi?".

Anh chàng kiêu hãnh nói: "Không sao, đó là bố mẹ tôi! Bữa nay là ngày trước tiên tôi lái xe buýt, họ đến xem tôi đấy!"

Bỗng nhiên tôi khóc, tôi thấy bố gửi tin nhắn đến: "Con à, mẹ nói là mẹ không tốt. Mẹ cứ ngủ không lặng, dậy trong khoảng rất sớm, lo con bị trễ họp".

Đã bao lâu bạn chưa về nhà thăm bố mẹ?: Dù có thành công đến mấy thì gia đình vẫn là ưu tiên số 1 của mỗi người - Ảnh 2.

Câu chuyện thứ năm:

Chuyện kể rằng, có một chàng thanh niên nọ không thể lo được cho mẹ già, anh cảm thấy bà như một gánh nặng thực sự khi mỗi ngày phải chăm sóc cho từng miếng cơm, cốc nước. Chàng trai đã quyết định mang bà mẹ tham gia một khu rừng để chối bỏ trách nhiệm thờ phụng.

Chiến lược như đã định, tối đến, chàng thanh niên đã thì thầm với mẹ rằng anh muốn đưa bà đi dạo. Anh cõng mẹ trên lưng, men theo đoạn đường mòn trên núi và đi tít tham gia sâu trong rừng. Trong thâm tâm chàng thanh niên cho rằng mẹ anh sẽ chẳng thể nào mua được tuyến phố về nhà, anh cứ cắm đầu đi mãi, đi mãi.

Hốt nhiên chàng trai phát hiện mẹ anh đã kín đáo rải những đậu tương trên phố đi, anh giận dữ hỏi: "Sao mẹ lại khiến cho yếu tố này?". Bà mẹ bật khóc và tư vấn: "Con ngốc lắm! Mẹ sợ không có mẹ con sẽ không tìm được con đường về nhà".

Câu chuyện thứ sáu:

Có một anh chàng đại gia, mẹ anh đã già, răng đã rụng cả, thế nên anh lái xe đưa mẹ đi trồng răng. Khi tham gia phòng mạch nha sỹ, người ta mở đầu trình bày các loại răng giả, nhưng người mẹ lại muốn loại rẻ nhất.

Nha sỹ không chịu thế, ông ấy vừa nhìn người đại trượng phu đại gia, vừa kiên nhẫn so sánh răng giả chất lượng cao và răng giả chất lượng thấp. Thế nhưng điều khiến nha sỹ cực kì bế tắc đó là người đại trượng phu phong lưu này lại rất thơ ơ, chẳng đả động gì, chỉ lo gọi điện thoại, hút thuốc lá, hoàn toàn không đon đả đến những gì ông nói.

Nha sỹ không thuyết phục được người mẹ nên đã đồng ý đòi hỏi của bà. Lúc này người mẹ run run lấy trong khoảng trong túi áo ra một cái túi vải, thành lập từng lớp từng lớp ra, lấy tiền đóng tiền đặt cọc, một tuần sau sẵn sàng đến trồng răng.

Sau khi họ đi, những người ở phòng mạch mở đầu mắng chửi người nam nhi giàu có kia, nói anh ta ăn mặc bóng loáng, hút thuốc đắt tiền, mà không đang tâm bỏ tiền trồng một bộ răng tốt cho mẹ.

Khi họ đang chỉ trích thì không ngờ người con trai phú quý kia quay quay về, anh nói: "Nha sỹ, phiền ông trồng cho mẹ tôi loại răng sứ tốt nhất, phí tôi sẽ trả, bao nhiêu tiền không cần thiết. Nhưng ông đừng nói sự thật với bà ấy, mẹ tôi là một người cực kỳ tiết kiệm, tôi không muốn làm bà không vui."

Cả căn phòng chìm trong vắng lặng.

Đã bao lâu bạn chưa về nhà thăm bố mẹ?: Dù có thành công đến mấy thì gia đình vẫn là ưu tiên số 1 của mỗi người - Ảnh 3.

Câu chuyện thứ bảy:

Ở một trên hè phố nọ, một người thanh nữ ngồi cạnh một người đàn ông trên một băng ghế gần sân chơi. "Đại trượng phu tôi đó," người thiếu nữ chỉ tham gia một cậu nhỏ xíu đang chơi cầu trượt vận chiếc áo len màu đỏ. "Cậu bé nhìn mới xinh tươi khiến sao" người con trai nói. "Còn kia là con gái của tôi, cô bé nhỏ đang chạy xe đạp vận một cái đầm màu trắng đấy."

Sau đó, người con trai nhìn vào đồng hồ và gọi cô nhỏ nhắn. "Con chơi hoàn thành chưa Melissa?". Melissa nài nỉ, "5 phút nữa thôi nha bố. Nha? Chỉ 5 phút thôi." Người đại trượng phu gật đầu và cô bé dại lại tiếp tục chơi đùa cùng chiếc xe như cô đã hy vọng. Thời điểm trôi qua và người nam nhi lại gọi con gái của bản thân: "Đi được chưa con?" Melissa lại nề hà, "Chỉ 5 phút nữa thôi nha bố. 5 phút thôi mà." Người đại trượng phu lại cười cợt và nói, "Được rồi".

"Ông quả tình là một con người kiên nhẫn.", người đàn bà nói. Người con trai mới tiếp lời, "Tommy, anh trai của con nhỏ dại đã mất trong một vụ tai nạn giao thông vì một gã lái xe say xỉn khi nó đang đạp xe ở một chỗ khá gần nơi này. Tôi đã không dành nhiều thời điểm cho Tommy và bây chừ tôi chuẩn bị trong khoảng bỏ đa số chỉ để có được 5 phút ở cạnh nó.

Tôi đã thề sẽ không lặp lại sai lạc đó với Melissa. Con nhỏ nhắn cứ nghĩ nó hên có thêm 5 phút để chơi. Nhưng sự thật lẽ ra phải là, tôi mới là người may mắn khi có được thêm 5 phút để nhìn ngắm con bé bỏng vui vẻ.

Theo V.D

Trí thức trẻ


Tham khảo thêm: gia nha dat

Đăng nhận xét